Theo quy định tại Điều 254 Bộ luật Dân sự (BLDS) năm 2015 thì:
“1. Chủ sở hữu có bất động sản bị vây bọc bởi các bất động sản của các chủ sở hữu khác mà không có hoặc không đủ lối đi ra đường công cộng, có quyền yêu cầu chủ sở hữu bất động sản vây bọc dành cho mình một lối đi hợp lý trên phần đất của họ.
Lối đi được mở trên bất động sản liền kề nào mà được coi là thuận tiện và hợp lý nhất, có tính đến đặc điểm cụ thể của địa điểm, lợi ích của bất động sản bị vây bọc và thiệt hại gây ra là ít nhất cho bất động sản có mở lối đi.
Chủ sở hữu bất động sản hưởng quyền về lối đi qua phải đền bù cho chủ sở hữu bất động sản chịu hưởng quyền, trừ trường hợp có thỏa thuận khác.
2. Vị trí, giới hạn chiều dài, chiều rộng, chiều cao của lối đi do các bên thoả thuận, bảo đảm thuận tiện cho việc đi lại và ít gây phiền hà cho các bên; nếu có tranh chấp về lối đi thì có quyền yêu cầu Tòa án, cơ quan nhà nước có thẩm quyền khác xác định.
3. Trường hợp bất động sản được chia thành nhiều phần cho các chủ sở hữu, chủ sử dụng khác nhau thì khi chia phải dành lối đi cần thiết cho người phía trong theo quy định tại khoản 2 Điều này mà không có đền bù”.
Do đó, khi giải quyết các vụ án “Tranh chấp quyền sử dụng đất, chia tài sản chung, chia di sản thừa kế” là quyền sử dụng đất, KSV cần nghiên cứu kỹ sơ đồ hiện trạng thửa đất để xác định diện tích đất mới được chia cho đương sự có lối đi ra đường công cộng hay không. Trong trường hợp có thửa đất không có lối đi thì phải mở lối đi để đảm bảo tính khả thi khi thi hành án và buộc bên được mở lối đi phải đền bù giá trị diện tích đất mở lối đi cho bên mở lối đi, trừ trường hợp các bên có thỏa thuận khác hoặc mở lối đi trong vụ án phân chia di sản thừa kế, chia tài sản chung thì không phải đền bù.
Liên quan đến nội dung này, VKSND tỉnh Nghệ An đã kiểm sát giải quyết vụ án “Tranh chấp quyền sử dụng đất” giữa nguyên đơn bà Nguyễn Thị Thành và bị đơn bà Bùi Thị Liên của TAND tỉnh Nghệ An. Tại phiên tòa sơ thẩm, nguyên đơn không yêu cầu giải quyết lối đi, yêu cầu Tòa án buộc bị đơn trả lại diện tích đất lối đi cho nguyên đơn, bị đơn không yêu cầu giải quyết lối đi mà chỉ chấp nhận lối đi hiện tại, không đồng ý mở lối đi ở vị trí khác. Tòa án cho rằng đương sự không yêu cầu Tòa án mở lối đi nên không giải quyết và tuyên buộc bị đơn phải trả lại diện tích đất lối đi cho nguyên đơn trong khi đây là lối đi duy nhất ra đường công cộng của bị đơn. Sau khi TAND tỉnh Nghệ An xét xử sơ thẩm, VKSND tỉnh Nghệ An đã kháng nghị và TAND cấp cao tại Hà Nội đã xét xử phúc thẩm chấp nhận kháng nghị của VKSND tỉnh Nghệ An, hủy bản án sơ thẩm để giải quyết lại theo thủ tục chung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét